Khi tình yêu là một lần cảm cúm
Tác giả: Đào Tử Hạ
Dịch: Phạm Thanh Hương
NXB: Văn Học
Đơn vị phát hành: VanvietBooks


Bạn đã từng bị tại nạn, đã từng được chữa trị như thế nào? Nếu đã một lần thoát khỏi tay thần chết, bạn sẽ cảm nhận được hết thế nào là chết đi sống lại…


Nếu đã từng mất đi người thân, bạn sẽ cảm nhận thế nào là mất mát.
Song cuộc sống thật trớ trêu, trái đất thì quá nhỏ, đi đâu cũng gặp người quen. Và không chỉ có thế, người bạn yêu thương nhất cũng là người có nhiều mối thâm thù với bạn nhất
Cô – Bảo Lam, người trở về từ cõi chết sau vụ tai nạn - do được dùng một loại thuốc đặc trị, có khả năng tái tạo các tế bào chết song lại có tác dụng phụ khiến cô luôn rơi vào tình huống dở khóc dở cười: mỗi khi uống rượu, cảm cúm hay tâm trạng kích động lại sẽ nhanh chóng biến đổi thành con trai. Điều này đã gây cho cô không ít phiền phức.
Cô - nữ sinh năm 2 của trường Đại Học Đại Khánh khoa báo chí tình cờ quen được một chàng trai – Lâm Ân Tá, nổi tiếng có tài kinh doanh, đẹp trai, phong độ với hàng ta các mỹ nữ vây quanh nhưng anh chẳng may may đến bất cứ người nào!


Tình yêu giữa đôi trai tài- gái sắc nhanh chóng nảy nở. Điều không may là cô phát hiện ra rằng, anh chính là người đã gây ra vụ tai nạn thương tâm 4 năm trước. Liệu cô có tha thứ được cho anh khi mà ở bên anh, cô luôn nhớ tới cha mình? Tình yêu của họ có vượt qua được thử thách khi phát hiện ra mối quan hệ không minh bạch giữa mẹ cô và cha anh, Khi anh đang mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác …
CHAPTER 1: MƯA BỤI

Trên thế giới này không thiếu trai anh hùng, gái thuyền quyên, nếu thiếu chỉ là cơ hội để họ gặp nhau.

Trời se lạnh, tiếng mưa rơi tí tách làm không khí mùa xuân thêm ẩm ướt.


Chiếc rèm thủy tinh thoáng lay động, một chàng trai vén tấm rèm lên rồi bước chân vào cửa hàng tạp hóa “7 – 11”, những giọt nước mưa theo chân anh bước vào. Trong gian hàng nhỏ bé, người tránh mưa đứng chen chúc với nhau. Mọi người đều không ai quen ai, người thì đọc báo, người thì nghịch điện thoại, không ai để ý tới một chàng trai cũng đang đứng trú mưa như họ. Ánh mắt của chàng trai đó tìm kiếm trong đám đông, cuối cùng dừng lại trên người một cô gái đang xem tạp chí ở một góc cuối gian hàng. Giống như đi qua một ngõ nhỏ tối tăm dài hàng km, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mặt trời rạng rỡ nơi đầu đường. Anh nheo mắt lại, nhìn cô chăm chú, trong mắt anh như có một tia lửa.


Cô gái đó khoảng chừng 18, 19 tuổi, nước da trắng trẻo như một quả vải đã được bóc vỏ. Cô đứng ở góc đặt tạp chí của cửa hàng, kinh ngạc nhìn bức ảnh trên trang bìa. Cô bạn Ngải Linh Linh kéo tờ tạp chí lại, nhìn kỹ:


- Đây không phải là Jason sao? Bảo Lam, cậu chia tay với anh ấy rồi hả?


An Bảo Lam chưa bao giờ nghĩ tới việc có một ngày sẽ nhìn thấy bạn trai mình trên trang bìa của tạp chí. Anh cùng một ngôi sao nữ đang nổi “thân mật nắm tay nhau xuất hiện ở một nhà hàng sang trọng”. Bảo Lam day day hai mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đeo kính râm bên cạnh cô nàng xinh đẹp, những đường nét của cái mũi, độ cong của đôi môi, thân hình gầy gầy… Ngoài cái kính râm che mất nửa khuôn mặt, mọi thứ ở người con trai đó đều giống với Jason!
Cảm giác lạnh lẽo như rơi vào một cơn mơ, càng lạnh càng không tỉnh lại được. Không phải là thật, đây không phải là thật! Cô tự lừa dối mình, gấp quyển tạp chí lại, để nó lên kệ rồi quay đầu ra nhìn bầu trời nặng nề ngoài cửa sổ. Những hạt mưa rào ban nãy đã dần nhỏ lại, giờ chỉ còn lắc rắc vài hạt mưa bụi. Chú én nhỏ trú mưa bên hiên nhà bị sự ồn ào làm cho sợ hãi, giang rộng đôi cánh bay vào trong cửa hàng


- Này, có chim én bay vào kìa.


- Chán quá, bắt nó chơi xem.


Trong vòng vây của những cánh tay, con chim én bé nhỏ nháo nhác bay từ góc này sang góc khác, cố nấp vào một góc nào đó thật kín, cho tới khi bị dồn tới tận khung cửa sổ bằng kính. Cánh cửa sổ đóng chặt. Nhìn ra ngoài bầu trời tự do mà mình không thể với tới, con chim én lao mạnh vào cửa kính, hết lần này tới lần khác.


Thân hình nhỏ bé của nó lao vào lớp kính dày lạnh lẽo, phát ra những tiếng xé lòng. Bảo Lam len tới gần định mở cửa thả nó ra, nhưng lại có người tới trước cô một bước, nhanh nhẹn mở cánh cửa sổ nặng nề. Con chim én bay ra ngoài cửa sổ, để lại một cái bóng nhỏ bé nhưng vui vẻ. Bảo Lam quay đầu lại nhìn, mặt đối mặt với anh đang đứng ngay sau lưng.


Một chàng trai trẻ khoảng chừng 23, 24 tuổi, người cao gầy, mái tóc màu hạt dẻ, đôi mắt nhỏ dài và sắc bén, đúng là kiểu con trai mà đám nữ sinh vẫn thích. Bảo Lam mặt đối mặt với anh, khoảng cách giữa hai chóp mũi chỉ khoảng mười mấy cm. Gần quá, gần tới mức có thể sờ thấy hơi thở của người đối diện. Từng hơi thở tuần hoàn như một cơn sóng thủy triều, nhè nhẹ “xoa bóp” lên làn da nhau.


Cô đỏ mặt lùi về sau một bước, đúng lúc đó điện thoại di động trong túi sách vang lên. Bảo Lam nhận điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng nói cáu gắt của Jason:


- Sao giờ em mới nhận điện thoại? Thời gian của anh quý giá lắm, em có biết không hả?


- Đang trú mưa, ồn quá nên không nghe thấy. – Bảo Lam tránh khỏi người lạ, đi về phía cửa để nghe điện thoại.


- Lần này anh bay từ Bắc Kinh tới thăm em, làm lỡ rất nhiều việc.
- Ừ, em biết… - Cô cắn nhẹ môi. – Nhưng mà anh yêu, đã bốn tháng nay chúng ta không gặp nhau rồi.


- Được rồi, được rồi, đừng nói nhiều. – Jason nói. – Cho em nửa tiếng, anh ở khách sạn Hilton, tòa nhà giữa, số phòng là… Em tới mau đi.
- Nửa tiếng không đủ… - Bảo Lam còn chưa nói xong, trong điện thoại đã vang lên những tiếng tút tút dài dằng dặc. Anh cúp điện thoại rồi. Năm 15 tuổi cô yêu anh, hơn cô 8 tuổi, nửa năm nay, Jason thường xuyên đi công tác và đối xử với cô ngày càng lạnh nhạt.




- Anh ta tìm cậu hả? – Linh Linh ôm cánh tay cô. – Đã lằng nhằng với nữ minh tinh rồi, cậu còn quan tâm tới gã đó làm gì nữa?



Bảo Lam không trả lời, khoác túi lên vai rồi đi ra ngoài. Ánh mắt của chàng trai đó vẫn bám theo cô. Ngải Linh Linh cảnh giác, đẩy nhẹ vai Bảo Lam:


- Cậu nhìn kìa, vừa nãy có một anh chàng đẹp trai nhìn chúng ta.
Bảo Lam không buồn quay đầu lại. Đúng vào lúc cô bước chân ra khỏi cửa, mái che bên ngoài chưa được sửa đổ ụp xuống, rơi thẳng về phía Bảo Lam. Trong lúc nguy cấp, có người từ đằng sau kéo cô vào trong cửa hàng. Mái che đồ rầm xuống đất, khiến mọi người sợ hãi quay lại nhìn. Cô ngã ngồi lên đất, khóe mắt cô có một giọt nước rơi xuống.


Bất ngờ quá, ngay cả Ngải Linh Linh cũng sững sờ đứng im, không kịp phản ứng.




- Cô không sao chứ?


Một giọng nói dịu dàng. Bảo Lam thở hổn hển, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài.



- Không, không sao…- Cô hoảng loạn trả lời, lúc này mới phát hiện ra người vừa cứu mình chính là chàng trai ban nãy.


- Cảm ơn, nếu không có anh…


- Chờ chút! – Chàng trai lấy ra một tờ khăn giấy từ trong túi, lau vệt bùn bám ở đuôi mắt cô. – Không sao là tốt!


Lúc này chủ tiệm mới hoàn hồn lại, vội vàng chạy ra xin lỗi rồi kéo mái che đi chỗ khác. Ngải Linh Linh cũng chạy lại giúp Bảo Lam thu gọn đống đồ rơi trên đất, tranh thủ nói với chàng trai:


- Anh đẹp trai, cảm ơn anh cứu bạn em, anh để lại số điện thoại nhé?


- Số điện thoại? – Anh nói với vẻ ngập ngừng. – Hay là… không cần liên hệ nữa sẽ tốt hơn.


Thấy mưa đã dừng, anh vội khoác áo khoác lên, nói “tạm biệt” rồi bỏ đi. Ánh mắt của Linh Linh vẫn dõi theo anh, nắm chặt tay:


- Đáng ghét, thế nào gọi là “không cần liên hệ nữa sẽ tốt hơn”? – Rồi cô quay đầu sang. – Bảo Lam, anh ta quen cậu hả?


- Hả? – Bảo Lam trả lời.


- … Hỏi cậu cũng bằng không hỏi. – Ngải Linh Linh bực bội xoa cằm. – Sao anh chàng này cứ giúp cậu mãi nhỉ? Lâu lắm rồi không gặp anh chàng nào vừa đẹp trai vừa phong độ lại vừa giàu có như thế rồi. Cậu nhìn người anh ta xem, tất cả đều là hàng hiệu, hừ… - Bảo Lam không để ý gì tới mấy lời cằn nhằn của Linh Linh, chỉ còn 14 phút nữa, nếu không tới kịp, chắc chắn Jason sẽ nổi giận mất.



Quả nhiên, câu đầu tiên mà Jason nói khi mở cửa ra là:


- Em chậm chạp quá!


- Vào đi. – Anh đóng cửa lại, chỉ lên giường, - Ngồi đi.


- Ừ. – Cô ngoan ngoãn ngồi xuống. Phòng rất bừa bộn, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước chảy. Bảo Lam ngẩng đầu lên nhìn mặt anh, thấy quầng mắt anh thâm đen, thương đến thắt dạ.


- Anh lại thức đêm hả?


- Có quầng mắt sao? – Jason bỏ gương ra soi. – Hơi mệt một chút. Đúng rồi, Bảo Lam, lần này tới là muốn nói chuyện nghiêm túc với em…


Lời anh nói còn chưa dứt, cửa nhà vệ sinh đã bị ai đó mở ra từ bên trong, một cô gái xinh đẹp quấn chiếc khăn tắm đi chân trần bước ra, nũng nịu:


- Sàn nhà lạnh quá, anh yêu, em muốn anh bế em…


- Này. – Anh căng thẳng chạy lại nói nhỏ. – Chẳng phải bảo em ở trong đó một lát, đừng có ra sao?


- Làm sao? Anh sợ cô ta nhìn thấy hả? – Đó không phải là Quý Vãn trên tạp chí mà là cô bạn học cùng lớp với Bảo Lam, tên Đàm Hiểu Phong.
Bọn họ ở với nhau từ lúc nào?


- Ý, được rồi, được rồi. – Ngay trước mặt Bảo Lam, Jason bế Đàm Hiểu Phong ra ghế salon, thân mật vuốt tóc cô ta như năm xưa từng vuốt tóc Bảo Lam. Cô gái xinh đẹp quyến rũ quấn người trong chiếc khăn tắm, mở gói kẹo sô cô la đặt trên ghế salon, thong thả nhét từng viên vào miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt Bảo Lam, lông mày khẽ nhướng lên khiêu khích.



- Em nhìn thấy anh trên tạp chí với…, bây giờ thì lại là chuyện gì? – Bảo Lam hỏi. Giọng nói của cô run run, đau đớn và kinh ngạc.
- Những gì trên tạp chí lá cải mà em cũng tin. Hiểu Phong mới là… - Lúc này anh ta mới đưa tay lên xoa đầu, cười ngượng ngập. – Bạn gái mới của anh.

Tháng Hai, khí hậu của thành phố duyên hải này không phải là lạnh, khắp nơi người ta đều mặc những chiếc váy mỏng manh và thời thượng. Thế giới sau cơn mưa được bao phủ trng một màn ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Dưới ánh mặt trời, cây cối tắm mình trong màu xanh hoặc sáng hoặc tối. Màu xanh tươi mát ấy không thuộc về mùa đông lạnh lẽo. Nhưng trên khuôn mặt anh vẫn là sự lạnh lẽo đáng sợ, lạnh lẽo như căn phòng này vậy.


Phảng phất như một hòn đá không có sinh mệnh.


Phảng phất như anh đang nói chuyện với một người xa lạ tình cờ gặp gỡ, chứ không phải là cô gái mà anh đã quen biết và yêu suốt 3 năm.




- … Giải thích nhiều cũng vô dụng, tóm lại, Bảo Lam, chúng ta không hợp nhau, chia tay đi. – Hậu quả của việc này anh đã suy nghĩ rất kỹ, ý định này không phải chỉ mới ngày một ngày hai. - … Em có yêu cầu gì về kinh tế, anh đều có thể giúp đỡ em.


Anh nói “giúp” chứ không phải là “bồi thường”.


Cô như bị người ta đấm mạnh một cái vào mặt, đến nỗi cô thấy mình thật là thê thảm, đáng thương. Một lúc lâu sau, cô mới bắt đầu run rẩy, như thể băng tuyết đã chui vào trong chiếc váy mỏng manh của cô, chỉ nghe thấy tiếng anh nói tiếp.




- … Chỉ cần yêu cầu không quá đáng, anh sẽ cố gắng giúp em. Với lại, chúng ta chưa kết hôn, chỉ mới yêu nhau, anh cũng không có nghĩa vụ phải bồi thường cho em, phải không? – Những lời này anh đã nghĩ từ trước, chỉ sợ cô đeo bám lấy mình nên ra sức phủi đi mối quan hệ này.
(Còn nữa)